GIỚI TRẺ

Trải lòng của những “shipper” sinh viên

Vài năm gần đây, “shipper” (người chuyển hàng) là nghề “hot”, được nhiều sinh viên ưa chuộng. Nhiều người bảo, chưa bao giờ sinh viên có cơ hội kiếm tiền dễ đến thế. Nhưng đó là bề nổi ai cũng nhìn thấy, còn những gian truân thì có lẽ chỉ người trong cuộc mới thấu hiểu.

Cắt được “viện trợ” từ gia đình nhờ làm “shipper”

Con nhà nông, học ngành Kỹ thuật, lại chọn làm thêm công việc “shipper”, tổng hòa những thứ ấy đã khiến Nghiêm Văn Mạnh (năm cuối, khoa Điện, trường ĐH Công nghiệp Hà Nội) có một vẻ ngoài rắn rỏi. Làm “shipper”, mỗi ngày tiếp xúc với đủ thành phần trong xã hội, từ người dễ tính cho tới kẻ điêu ngoa nhưng với bản tính hiền lành, chịu nhịn, Mạnh chưa từng xảy ra bất đồng, mâu thuẫn với bất kỳ khách hàng nào. Sáng đi học, trưa về ăn uống, nghỉ ngơi, đầu giờ chiều Mạnh sẽ “xách xe” ra đường để chạy giao hàng và thường về nhà vào khoảng 8h tối. Mạnh bảo, trung bình mỗi ngày, cậu có thu nhập khoảng 200.000 đồng, ngày nhiều nhất không có lịch học, chạy từ sáng đến đêm muộn thì được cỡ 400.000 đồng.

Việc bán – mua hiện nay đa phần thực hiện theo kiểu “ship COD”, tức khách hàng nhận hàng rồi mới trả tiền cho người bán thông qua người chuyển. Các “shop” thường sẽ nhận tiền ứng trước của “shipper” cho đơn hàng ấy, khi “ship” thành công, “shipper” sẽ nhận lại tiền từ khách hàng. Với các “shipper” chuyên nghiệp, mỗi ngày, họ có thể nhận vài chục đơn, ứng tiền hàng lên đến cả chục triệu đồng, còn những sinh viên như Mạnh, tiền bạc chẳng rủng rỉnh gì nên chỉ dám nhận những đơn mà số tiền ứng tầm 200.000 – 300.000 đồng hoặc các đơn không cần ứng. Mỗi đơn, “shipper” được trả 20.000 – 30.000 đồng, tùy cung đường. Trời mưa, tiền “ship” sẽ cao hơn do đi lại vất vả và bảo quản hàng hóa khó khăn. Nhiều hôm trời mưa nhỏ, thấy có đơn gần nhà, Mạnh lại rong xe ra đường đi “ship”, vì nghĩ bụng “20.000 đồng cũng bằng bữa cơm trưa rồi”. Cũng vì 20.000 đồng ấy mà nhiều lần Mạnh bị đặt vào tình huống “cười ra nước mắt”: “Có lần, mình “ship” một bộ chăn ga, đến nơi, khách bảo đợi họ mang chăn ga lên phòng kiểm tra, thử xem có vừa với giường không. Trước khi “ship” đơn này, mình đã nhận thêm một đơn gần đó, cách nhà chị khách tầm 1 – 2 km nhưng vì chị này thử chăn ga lâu quá, mất cả giờ đồng hồ nên mình đành phải gọi điện báo hủy đơn khách kia. Kết quả cho việc đợi chờ là khách chỉ lấy 2 cái vỏ gối, trả lại ga, mình đành phải vòng về trả cho “shop”. Hôm ấy “dính” toàn khách phải đợi chờ nên nguyên một buổi chiều chạy được có vài ba đơn”.

Kỷ niệm đi “ship” đáng nhớ nhất của Mạnh là chuyến “hành quân” từ Kiều Mai đến Nguyễn Xiển, tiền “ship” 20.000 đồng và ứng tiền hàng 200.000 đồng. “Gần đến nơi, mình gọi điện cho khách thì bạn ấy báo rằng, đang không ở Nguyễn Xiển mà làm móng tay ở tận Linh Đàm, bảo mình mang thẳng hàng đến đó. Mình nói rằng, nếu “ship” đến đó thì trả thêm cho mình 10.000 đồng tiền xăng xe. Bạn này tỏ ra dễ tính, đồng ý luôn nhưng đến lúc nhận hàng thì lại kiên quyết trả mình đúng 20.000 đồng, rồi bảo mình thắc mắc gì thì tự liên hệ với “shop”. Lần đó, mình thấy vừa bực vừa hài, nếu bạn đó dứt khoát không trả thêm “ship” ngay từ đầu thì không sao, đằng này đã đồng ý, rồi cuối cùng lại hành xử vậy”, Mạnh kể.

Nghiêm Văn Mạnh đã gắn bó với công việc “shipper” được nửa năm nay.

Trước đây, hằng tháng, bố mẹ ở quê vẫn phải gửi tiền lên cho Mạnh để cậu chi trả tiền học, sinh hoạt phí. Khoảng nửa năm nay, cứ tháng nào đi “ship” chăm chỉ, Mạnh không cần nhận tiền “viện trợ” của gia đình nữa.

Va quệt xe ô tô, suýt bị bắt đền tiền triệu

Giữa bao công việc làm thêm, Hà Tuấn (trường ĐH Bách khoa Hà Nội) cũng chọn làm “shipper” vì thích sự tự do. Tuấn từng gặp nhiều khách dễ tính, được cho thêm tiền, song cũng đối mặt nhiều “ca” trái khoáy. Sáng hôm ấy, Tuấn đi “ship” mấy đơn, rồi về nhà chuẩn bị bữa trưa. Đang nấu cơm, Tuấn lướt Facebook thì thấy một chị đăng tìm “shipper” đúng 12h30 có mặt ở bến xe Giáp Bát, lấy một hộp hàng nhỏ, rồi chở về Nguyễn Trãi. Thấy phí “ship” 40.000 đồng có vẻ “ngon ăn”, Tuấn nhận đơn, nhịn ăn trưa để đi luôn cho kịp giờ. Trục trặc phát sinh khi Tuấn đến nơi, chủ xe không cho nhận hàng, vì có tới 4 hộp hàng rất to, chứ không phải một hộp hàng nhỏ như chị kia nói. Cuối cùng, người gửi hàng phải gọi cho nhà xe thì họ mới đồng ý cho Tuấn nhận hàng. Rắc rối vẫn chưa xong, 4 hộp hàng cồng kềnh, khó bê vác, một người khó chở hết bằng xe máy. Thấy một bác xe ôm đứng đó, Tuấn đề nghị bác này chở cùng mình, phí “ship” chị kia đồng ý sẽ trả cho cả hai người.

“Mình buộc hàng xong, đi ra khỏi bến xe, rồi mới nhớ là gần hết xăng. Vậy là mình lại phải ra cây xăng chỗ Giải Phóng, dỡ hàng xuống để đổ xăng. Lúc vòng lại chỗ cũ thì không thấy chú xe ôm đâu, mình lo lắng lắm, vì hàng này không ứng tiền, chỉ sợ chú kia “bùng” luôn 2 hộp hàng. May mà lúc sau lại thấy chú xe ôm mặt hoảng hốt tìm tới, hóa ra, thấy mình bỗng nhiên “mất tích”, chú ấy cũng vội vã đi tìm. Sau bao gian khó, chuyến hàng đó cuối cùng cũng thành công. Nghĩ lại thì thấy mình cũng có tâm, chứ gặp phải “shipper” khác, có khi họ bỏ về từ lúc không được nhà xe cho nhận hàng rồi. Cũng mừng là tiền “ship” chuyến đó mình được tới 120.000 đồng”, Tuấn kể.

Trong nghề “ship” có một “thuật ngữ” là “bắn đơn”, nghĩa là một “shipper” nào đó nhận một chùm đơn nhưng không “ship” xuể nên “bắn” lại cho “shipper” khác. Có ngày, Tuấn được “bắn” cho 17 đơn “ship” đồng giá 25.000 đồng/đơn, thu nhập cũng ổn. Lại có lần, Tuấn được ông anh “bắn” cho 7 đơn nhưng hài hước ở chỗ, Tuấn gọi cho khách, họ còn chẳng nhớ mình đặt mua cái gì, Tuấn đành ngậm ngùi trả lại hết đơn. Cũng có hôm đi “ship” cả ngày, Tuấn được 400.000 đồng nhưng phải thay đến 2 bộ quần áo vì trời mưa, người ngợm ướt như chuột lột.

Tuấn bảo, nghề “ship” này không sợ vất vả, sợ nhất là bị lừa đảo, bị cảnh sát giao thông giữ hoặc đi trên đường xảy ra va quệt phải đền tiền. Tuấn đã từng sợ xanh mặt vì làm xước ô tô. Hôm đó, Tuấn đi từ Hoàng Quốc Việt giao đơn đến Lạc Trung. Đi đến đường Láng thì ùn tắc kinh khủng, thấy chỗ cây xăng có 2 cái ô tô đang đỗ đổ xăng, Tuấn liền len vào giữa, phi vào trong cây xăng để đi cho thoáng. “Mình quên mất là xe đang buộc cáng, vậy là cáng xe mình cào xước ô tô của anh kia. Anh ấy túm mình lại, bắt mình đền tiền hoặc đến gara, sửa ô tô hết bao nhiêu thì đền bấy nhiêu. Mình cũng run lắm, vì lúc đó trong ví mình đang có rất nhiều tiền hàng thu hộ cho “shop”. Mình lại tiếp tục năn nỉ, xin xỏ, rồi anh đó nhìn biển xe, hỏi mình quê Hải Dương à. Chắc do đồng hương nên anh ấy tha cho mình, bảo là sinh viên đi làm thêm nên cũng không muốn bắt đền, tiền triệu chứ có ít gì. Mình vội vã cảm ơn rối rít. Giờ nhắc lại vụ đó, mình vẫn còn thấy run. Đó cũng là bài học kinh nghiệm, khi đi “ship” không nên vội vàng hấp tấp”, Tuấn chia sẻ.

Theo Mạnh và Tuấn, công việc “shipper” không quá khó nhưng sinh viên cần một số “mẹo” để mọi việc trơn tru, thu nhập tốt và không bị lừa, như: Kiểm tra thông tin của khách xem có phải “nick” Facebook ảo không; không nhận đơn “ship” có tiền ứng quá cao; nhận các đơn có cùng cung đường để tiết kiệm thời gian đi lại; trong cốp xe luôn để sẵn túi nilong to hoặc áo mưa để bảo vệ hàng hóa khi trời mưa bất ngờ… Quan trọng nhất, “shipper” càng thân thiện, giao tiếp lịch sự thì khả năng được khách gọi lại khi có đơn hàng càng cao.

Hồng Giang

Bài viết được đăng trên Báo Sinh Viên Việt Nam số 45, phát hành ngày 13/11/2017:

To Top