GIÁO DỤC - DU HỌC

Thầy giáo của lớp học xóa mù chữ cho phụ nữ vùng cao

Thiếu tá Phạm Công Khanh (Đồn Biên phòng Bát Xát) phụ trách lớp học gồm 28 học viên, đều là những phụ nữ ở độ tuổi 30 đến trên 50 và là lao động chính trong gia đình. Giờ học bắt đầu từ 7h30 đến 10h30 tối các ngày trong tuần, ở điểm trường San Bang, xã Bản Vược, huyện Bát Xát tỉnh Lào Cai.

Ngày canh biên giới, đêm dạy học xóa mù

Tốt nghiệp trường Trung cấp Biên phòng Bắc Giang năm 1999, anh Khanh được phân công làm việc ở nhiều đồn biên phòng từ Bắc tới Nam. Ngoài nhiệm vụ bảo vệ biên cương, anh còn tham gia công tác vận động quần chúng. Năm 2015, anh Khanh đượcbố trí về Đồn Biên phòng Bát Xát, cách TP. Lào Cai, nơi gia đình anh sinh sống chỉ khoảng 20 km. Tuy vậy, anh vẫn không có thời gian về thăm nhà thường xuyên, bởi ngày canh biên giới, đêm anh lại dạy xóa mù chữ cho bà con.

Bản Vược là một trong ba xã Đồn Biên phòng Bát Xát phụ trách. Sau đợt rà soát nhân khẩu ở thôn San Bang, anh Khanh cùng đồng đội nhận ra, muốn giúp bà con phát triển kinh tế thì phải dạy họ chữ viết: “Chỉ khi biết chữ, bà con mới hiểu được cách chăm sóc động vật, hay dùng thuốc bảo vệ thực vật”. Đó là lý do xã và Đồn Biên phòng lên kế hoạch xóa mù chữ và chống tái mù chữ cho bà con.

Lớp học do anh Khanh phụ trách khai giảng vào tháng 10/2015, với 28 học viên. Anh Khanh cùng đồng đội nhiều lần đến từng nhà dân, vận động những người lớn tuổi đến lớp. Vì không biết chữ nên bà con rất ngại, không muốn tiếp xúc với người lạ, chân tay thì cứng, cầm cuốc dễ hơn cầm bút nên việc vận động không đơn giản. “Chúng tôi hiểu, không thể dùng vật chất để thuyết phục bà con đi học mà phải làm cách nào để bà con tin yêu, gần gũi mình, hiểu được việc học chữ là có ích. Từ đó, họ sẽ chịu đến lớp. Với cách làm “mưa dầm thấm lâu” này, lớp học dần thành hình”, anh Khanh chia sẻ.

Thiếu tá Phạm Công Khanh trao đổi với học viên của lớp học xoá mù chữ, tại điểm trường San Bang, xã Bản Vược, huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai.

Những ngày đầu, giờ học được cố định từ 7h30 đến 10h30 tối các ngày trong tuần, ở điểm trường San Bang nhưng hầu như không có ngày nào học đúng giờ. Học viên đều là nữ, ở độ tuổi 30 đến trên 50, là lao động chính trong gia đình, phải làm lụng cả ngày, chiều về chuẩn bị cơm nước cho chồng con, tối lại phải đến lớp. Điều này khiến nhiều chị có ý định bỏ cuộc.

Để thuyết phục các chị, anh Khanh thường xuyên đưa ra những ví dụ gần gũi với cuộc sống để họ hiểu được rằng, biết đọc, biết viết quan trọng như thế nào. Anh vẽ những con đường và giải thích, nếu biết chữ, họ chỉ cần nhìn biển tên chứ không phải vất vả hỏi thăm. Họ có thể ký tên mình và không cần lăn tay điểm chỉ trên giấy tờ… Thấy hữu ích, các chị lại cố gắng thu xếp đến lớp.

Hạnh phúc khi được gọi là “thầy”

Trong số những học viên của mình, anh Khanh nhớ nhất là chị Phàn Thị Hằng, người phụ nữ một mình nuôi hai con đang độ tuổi ăn học. Ngày đầu đến lớp, chị không quen cầm bút, không biết đọc, biết viết. Đã vậy,chị lại bị cận thị bẩm sinh nên việc nhìn chữ, số gặp rất nhiều khó khăn. Qua tìm hiểu tâm tư, nguyện vọng của chị, anh Khanh cùng với các thầy cô giáo tham gia đứng lớp đã trích một phần lương của mình để giúp đỡ chị trong quá trình học tập. Sự giúp đỡ của các thầy cô giáo, cùng với sự quyết tâm của bản thân nên chị rất chịu khó đến lớp.

Tháng 6/2017, lớp học kết thúc, kết quả, từ chỗ hoàn toàn không biết chữ, sau 2 năm học tập, các học viên đã biết đọc thông, tính thạo và hoàn thành chương trình mức độ 2,tương đương với học sinh lớp 5.Phần kiến thức học được đã giúp các chị biết đọc sách, báo, qua đó nâng cao kiến thức và có thể vận dụng kỹ thuật trong sản xuất, chăn nuôi, phát triển kinh tế.

Thiếu tá Phạm Công Khanh cho biết: “Trước đây, khi tuyên truyền, phổ biến pháp luật, bà con nghe không hiểu nên rất khó để thực hiện đúng chủ trương, đường lối. Nhưng từ khi biết đọc, biết viết, mọi người hiểu rất nhanh, đời sống nhân dân nay đã khác nhiều. Chúng tôi vui vì đã làm tròn cả hai vai”.

Chia sẻ về kỷ niệm trong quá trình làm “thầy giáo” bất đắc dĩ, anh Khanh tâm sự: “Trước đây, bà con thường gọi tôi là “chú bộ đội”. Kể từ khi dạy lớp học xóa mù chữ, mỗi lần đi đường, nhìn thấy, họ reo to: “Thầy giáo Khanh kìa!”. Điều đó làm tôi xúc động. Ngày 20/11, nhiều học viên nhìn thấy tôi còn chạy ra chúc mừng, đó là điều hạnh phúc đối với những chiến sĩ cầm phấn như chúng tôi”.

Năm 2016, Thiếu tá Phạm Công Khanh được Sở GD – ĐT tỉnh Lào Cai khen thưởng. Anh là một trong số những chiến sĩ quân hàm xanh được tuyên dương tại chương trình “Chia sẻ cùng thầy cô” năm 2017.Chương trình do Bộ GD – ĐT, T.Ư Hội LHTN Việt Nam và Tập đoàn Thiên Long phối hợp tổ chức.

HOÀNG TRANG

Trong hành trình đi thăm các thầy giáo mang quân hàm xanh được tuyên dương tại Lào Cai, ông Trịnh Văn Hào, Giám đốc Marketing Tập đoàn Thiên Long chia sẻ: “Không chỉ dạy chữ, các thầy giáo quân hàm xanh còn ân cần chăm lo bữa ăn, giấc ngủ cho các học trò như những người thân trong gia đình. Nhờ sự tận tâm và nỗ lực dạy học của các “thầy giáo” quân hàm xanh, hành trình đến trường của học trò vùng sâu vùng xa đã bớt nhọc nhằn. Các chuyến đi thăm các “thầy giáo” quân hàm xanh sẽ tiếp tục trong tháng 10/2017, tại các đồn Biên phòng khu vực Tây Nguyên và miền Nam. Chúng tôi tin rằng, những câu chuyện đẹp về người thầy giáo quân hàm xanh sẽ còn tiếp nối và lan tỏa mạnh mẽ”.

Bài viết được đăng trên Báo Sinh Viên Việt Nam số 40, phát hành ngày 09/10/2017:

To Top